Câu chuyện về những người làm công hay gọi cách khác làm chuyên môn đã có nhiều chuyên mục bàn luận. Nay tôi cùng bạn bàn về một khía cạnh khác hay những góc khuất của chủ doanh nghiệp mà chúng tôi hay gọi là những người ” Khổ chủ “.

Tại sao lại là “Khổ chủ” vậy làm chủ doanh nghiệp khổ lắm sao ? Ngày trước tôi cũng như bạn và biết bao người khác có chung một suy nghĩ : Làm chủ thì thật sướng, họ được quyết định công việc của mình, công việc của người khác thậm chí là số phận của nhiều người. Chủ doanh nghiệp luôn là mẫu người mà nhiều người mong muốn trở thành. Họ làm những công việc nhàn hạ, thu nhập cao không mệt về thể xác và ở nhà sang đi xe đẹp.

Vậy tại sao lại là ” Khổ chủ  ” họ khác những người làm chuyên môn như thế nào ? Sau hơn 10 năm từ khi khởi nghiệp tôi có nhiều dịp làm việc trong cộng đồng các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Tôi có thể hiểu những nỗi khổ thầm lặng hàng của những ông chủ nhỏ. Hầu hết họ đều xuất phát điểm từ những người làm chuyên môn hoặc học gì thì làm đấy như: Học y rồi mở phòng khám, học công nghệ rồi mở công ty về công nghệ, học cơ khí thì mở công ty làm về cơ khí, học sư phạm thì mở các trung tâm về đào tạo… Sau khi ra trường họ làm những công việc chuyên môn mình học, tích luỹ kinh nghiệm rồi mở ra công ty đúng với công việc chuyên môn mình làm. Theo con số thống kê không chính thức thì 80% doanh nghiệp khởi nghiệp rồi phá sản, còn 20 % lay lắt trong 5 năm đầu. Nhìn vào con số nhiều người giật mình, vậy làm chủ khó vậy sao ?

Làm chủ khác làm chuyên môn thế nào mà khi mình làm chuyên môn giỏi như vậy và thậm chí giỏi hơn cả ông chủ của mình mà khi mình mở công ty rồi phá sản. Tôi cũng rơi vào cái vòng luẩn quẩn có tên là “Bẫy Khởi nghiệp”    trong nhiều năm liền. Bỏ ra không ít tiền của và thời gian cho doanh nghiệp mà tôi gọi là “Cục cưng” của mình.

Sau 3 năm doanh nghiệp phá sản. Tôi bắt đầu loay hoay tìm hướng đi mới và rồi tôi cũng như nhiều anh  chị em khác rất khó có thể vứt bỏ đứa con yêu quý của mình. Chúng tôi bắt đầu bước chân vào sự nghiệp của những người ” Khổ chủ”.

Sáng đi làm từ 6-7h sáng khi vợ con còn chưa ngủ dậy. Đi làm về lúc bọn trẻ đã ngủ say. Tôi luôn bao biện cho rằng công việc là trên hết nhưng tôi đã lầm, một sai lầm vô cùng nghiêm trọng.

Thành công không phải là ngày làm việc 16-18 giờ một ngày, hạnh phúc không phải là thu nhập của mình được bao nhiêu. Thành công và hạnh phúc nhiều khi đơn giản chỉ là sáng ngủ dậy cả gia đình cùng ăn sáng sau đó đưa bọn trẻ đi học và đón chúng lúc tan trường.

Sau bao lần vấp ngã rồi đứng lên tôi nhận ra rằng Thành công là khi ta vượt đích trong cuộc đua với chính mình và hạnh phúc là những trải nghiệm trên đường đua ấy.

Mỗi ngày khi thức dậy thấy cuộc sống thật nhẹ nhàng và bắt đầu một ngày mới với tinh thần tích cực như vậy là tôi đã thoát dần cái kiếp “Khổ chủ” tôi gắn cho mình hơn chục năm làm doanh nghiệp. Được làm chủ cuộc sống của mình là điều quan trọng nhất.

Hà Nội, 14/03/2018

 

 

 

 

Từ “Làm thuê” đến “Khổ chủ”